NƠI TÌNH YÊU BẮT ĐẦU

9 Th1

Disclaimer: Sản phẩm phi thương mại. Các nhân vật thuộc về chính họ. Tôi không sở hữu bất cứ thứ gì trừ cốt truyện.

Rating: PG13

Gener: Pink. Đôi chỗ Sad. Tôn sùng chủ nghĩa Happy Ending.

Pairing: Châu – Vệ

Warn: Truyện về chủ đề đồng tính. Cụ thể là đồng tính nam. Không đảm bảo là có tình tiết quan hệ giữa các nhân vật hay không.

Note: Hình mẫu nhân vật và bối cảnh cùng 1 số chi tiết lấy từ đời thực. Tuy nhiên fic là sản phầm tưởng tượng của tác giả, câu chuyện và số phận các nhân vật không phải như đời thực; đề nghị tôn trọng đời thực.

 

Summary: Đây là câu chuyện về những chàng trai trẻ, nhiệt huyết, tham vọng, đang đi tìm kiếm con đường đi cho chính mình. Một câu chuyện tình rất bình thường. Đừng mong chờ ở nó một sự lãng mạn, cổ tích hay đau thương, bi thảm. Chỉ đơn giản là gặp gỡ, thấu hiểu và ở bên nhau. Tại một nơi mà họ gọi là “nơi tình yêu bắt đầu”.

Tiếp tục đọc

Advertisements

Nơi tình yêu bắt đầu – ch.1

9 Th1

Kumo

Hà nội đang mưa.

Từng mảng nước từ bầu trời u ám xám xịt phía trên kia lần lượt kéo nhau đập xuống tấm mái tôn bên nhà, nghe ồn ào và bức bối. Phải, mưa mùa hè, nhưng không phải một cơn mưa mát lành trong trẻo, mà lại mang đến tầng tầng lớp lớp ẩm ướt nóng nực; mùi đất ngấm nước, mùi vôi mới tôi lại, mùi quần áo thiếu nắng, tất cả dồn ứ trong căn phòng nhỏ, không chịu thoát đi.

Châu len lén thò ngón tay ra khỏi tấm chăn mỏng; một ngón, hai ngón, rồi cả bàn tay. Anh đập đập hai ba tiếng khe khẽ lên giường. Đôi mắt hơi sáng lên, Châu cười tinh quái, định đưa cả cánh tay ra ngoài…

“Vẫn còn sớm mà. Châu định làm gì vậy?”

Một bàn tay ấm áp bắt lấy cổ tay tinh nghịch của anh, kéo nó vào bên trong chăn.

“Châu làm Vệ tỉnh à?”

Anh hơi nhỏm người lên một chút, quay lại nhìn người nằm đằng sau mình. Vệ đúng là mới thức dậy, mái tóc anh rối bù, đôi mắt nửa mở, nhưng miệng đã nở một nụ cười ấm áp.

“Không. Vệ đang định dậy nấu gì cho Châu ăn, ca 2 đúng không?”

“Thôi để Châu đến trường rồi ăn. Mà bây giờ mới 8h.” Anh lấy chiếc điện thoại dưới gối.

“Vệ đã bảo Châu không được để điện thoại gần người như thế cơ mà. Hại lắm!” Vệ vòng tay quanh eo Châu, kéo anh sát vào mình.

“Châu tối qua nhắn tin, quên mất.” Châu quay người, chui vào lồng ngực Vệ, ẩn mình trong hơi ấm quen thuộc. Anh nghe thấy tiếng nhịp tim đều đặn của người ấy bên tai, cảm nhận nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu mình; những ngón tay kia đang đan vào tay anh, chỉ hơi siết một chút, vừa đủ.

“Châu không thấy nóng à?” Vệ cúi nhìn chàng trai đang cố gắng dính chặt hơn nữa vào người anh, phì cười.

“Bật quạt rồi còn gì?” Châu giơ chân, qua lớp chăn mỏng đá đá vào chiếc quạt. Như để hưởng ứng lời Châu, nó gục gặc một cái, kêu thành tiếng “Cạch… cạch…”.

“Có mỗi cái quạt mà suốt ngày hành hạ nó.”

“Đâu.”

Châu phồng phồng hai má, ngẩng đầu phản đối. Vệ cười thành tiếng; rồi rất nhanh, anh cúi xuống đặt lên môi người yêu một nụ hôn.

Hôn buổi sáng rất lãng mạn. Nhưng rất tiếc phải nói, Châu đáng yêu của chúng ta không có chất lãng mạn trong người. Thế cho nên kết quả Vệ nhận được là một cái đạp rõ đau vào cẳng chân. Nguyên nhân vô cùng đơn giản và phổ biến:

“Vệ chưa đánh răng! Không hôn gì hết!”

Châu bật ra khỏi giường, chạy một mạch vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân. Vệ cười, nhưng không hiền lành như lúc trước. Anh cũng nhanh chóng rời giường, đến bên bếp. Bữa sáng nên được xong đúng lúc Châu bước ra khỏi nhà tắm. Cũng không cần vội lắm, vì anh thừa biết người ấy còn đứng trong đó lâu nữa.

Trước gương, Châu lau lau hai má đã sớm đỏ ửng, lẩm bẩm: “Vệ đáng ghét… mới sáng sớm ngày ra…”

Vậy đây là hai nhân vật chính của chúng ta. Hai chàng trai, một tên Châu, người còn lại tên Vệ. Họ ở cùng một nhà. Cả hai còn đang đi học. Và họ yêu nhau.

Họ yêu nhau. Nhưng từ bao giờ thì chính Châu cũng không biết. Chỉ nhớ, vào một ngày Hà Nội lạnh, khi Châu đang ngồi làm bài tập, Vệ đến bên cạnh, vòng tay qua eo anh, nói vào tai anh “Vệ ôm Châu một lúc nhé!”. Anh đã khẽ gật đầu. Và có lẽ cả hai ngầm hiểu…

Khó để chấp nhận tình cảm với một người con trai giống như mình. Nhưng khi mọi thứ đến rất tự nhiên, dĩ nhiên, cũng có một chút sắp đặt ở trong đó, thì Vệ không chối bỏ. Anh nghĩ yêu Châu không phải là một điều gì quá tệ. Thành thực mà nói, rất tuyệt.

Lần đầu tiên Châu biết Vệ là trong buổi tuyển cộng tác viên của câu lạc bộ. Đó là một câu lạc bộ khá có tiếng tăm trong trường đại học mà họ vừa nhập học, nơi mà họ sẽ gắn bó trong 3 năm sau đó, nơi mà về sau, họ thường nói với nhau đó là “nơi tình yêu bắt đầu”. Nhưng đấy là câu chuyện của tương lai, còn bây giờ đang là kỳ tuyển cộng tác viên năm thứ 7 của câu lạc bộ.

Châu vừa xong phần phỏng vấn của mình. Anh cười chào các anh chị phỏng vấn mình, rồi quay người đi ra ngoài. Chợt…

“A!”

Anh quay người va phải một cô gái vô cùng dễ thương. Nàng lảo đảo, nhắm chặt hai mắt; anh nhanh tay ôm người nàng, giữ trong vòng tay của mình. Châu cúi xuống hỏi “Bạn có làm sao không? Tớ xin lỗi.”. Nàng mở to đôi mắt huyền xinh đẹp, môi hơi mím, nàng khẽ lắc đầu “Không, cảm ơn Châu nhiều lắm”. Châu hơi ngạc nhiên “Bạn biết tên tớ à?”. Nàng đỏ bừng hai má “À… tớ cũng có để ý một chút…” Và… tén tèn ten… câu chuyện tình yêu màu hồng bắt đầu từ đây.

Có điều, rất tiếc phải thông báo, không nên tưởng tượng đến mức hại não như thế; đây không phải tác phẩm ngôn tình bán ngoài hiệu sách. Hãy nghĩ đơn giản hơn, nhưng nguy hiểm hơn.

Châu quay người va phải một cô gái vô cùng dễ thương. Nàng lảo đảo, nhắm chặt hai mắt; anh nhanh tay ôm người nàng, giữ trong vòng tay của mình.

Nàng an toàn.

Nhưng xin chia buồn rằng cái cốc nước mà nàng vừa cầm trên tay, nó không an toàn. Nó đã trình diễn một màn quay vòng vô cùng điệu nghệ, trước khi đổ thẳng vào đầu một cậu sinh viên đang phỏng vấn ở bàn bên cạnh.

Châu buông tay. Mặc kệ cô-gái-dễ-thương tự do chạm đất. Phải xử lý cái hậu quả kia trước.

“Bạn có làm sao không? Tớ xin lỗi.”

Người ta quay lại. Đôi mắt sâu và hơi xếch. Dấu hiệu không tốt.

“Thôi không sao đâu.” Cười.

Châu có thể thề với trời, đời anh chưa từng thấy ai tốt bụng như thế, đẹp trai như thế, hiền lành như thế…

“Cậu đền tớ một bữa ăn là được rồi.” Vẫn cười.

Cho anh rút lại câu thề lúc nãy. Gì chứ đời này đừng ai hòng đụng vào tiền của anh.

Châu nhìn xung quanh, vớ được một cái khăn (có vẻ) sạch đẹp rồi chà lấy chà để tóc người ta. Mãi cho đến khi cô-gái-dễ-thương lúc nãy nói “Đấy là cái khăn lau bàn cậu ơi” anh mới dừng lại. Người ta mặt mày méo xẹo, vì cả đau lẫn bụi, vẫn cười. Anh giật giật mí mắt, cúi đầu xin lỗi một lần nữa rồi… chạy thẳng.

“À… em Vệ này…”

“Anh cứ hỏi tiếp đi ạ, em không sao đâu.” Vệ vuốt vuốt mái tóc dính không ít bụi và không theo khuôn nếp gì vì bị vò loạn xạ, cười. Cực kỳ hiền lành luôn.

/Nguyễn Minh Châu. NHD à? Tôi nhớ cậu rồi nhé!/

Ngoài kia có người vừa chạy vừa hắt xì…

Phải nói thế nào nhỉ? Châu biết Vệ vào ngày phỏng vấn, nhưng Vệ biết Châu thì từ trước đó rồi.

Ai mà lại không ấn tượng với một chàng sinh viên giữa trời nóng oi ả hồn nhiên đứng trả giá với bà chủ quán cơm?

Ai mà lại không chú ý đến một chàng sinh viên đứng 20 phút ở căng tin trường chỉ để xem mua loại nước nào cho nó rẻ và cuối cùng tung tẩy ra quán uống nhân trần 2 nghìn?

Ai mà lại không để ý một chàng sinh viên, sắp hai mươi đến nơi, phồng má rất đáng yêu, vỗ vỗ mười đầu ngón tay ngắn ngắn tròn tròn vào nhau, đôi mắt tinh anh thích lia khắp nơi?

Chắc là có.

Nhưng không phải Vệ là được rồi.

Dĩ nhiên còn một số chi tiết nữa cũng không kém phần đáng nhớ, nhưng hãy để nó là bí mật của riêng Vệ thôi.

Chỉ cần biết Vệ đã để tâm Châu, hỏi thăm tên người ta, lớp người ta, thế là đủ cho câu chuyện được tiếp diễn.

Ngày thứ hai… không vui vẻ

9 Th1

Ngày thứ hai… không vui vẻ

Kumo

Disclaimer: non-commercial fanfic. Nhân vật lấy từ nguyên mẫu đời thực. Ta chỉ sở hữu cái summary.

Gener: Loạn xì ngầu. Ta cũng không biết >”<~

Rating: *đếm đếm* có nên viết là MA21+ để câu khách không ta?

Note: quà 1/6 muộn kèm chúc thi tốt nghiệp cho các bé :X

Summary: Một lát cắt trong chuỗi những tháng ngày “góp gạo thổi cơm chung” của cặp đôi mà ta đang chết mê chết mệt >\\\<

——————————————————————————————————————–

Ngày thứ hai không bao giờ là vui vẻ.

Chả ai vui vẻ được khi đang vui chơi thả cửa lại phải đâm đầu vào học với chả hành.

Mà đau khổ thay, sinh viên đại học, cho dù có nhàn nhã đến mức nào, vẫn phải đi học để điểm danh.

Thành ra, sáng nay, Châu cáu. Tối qua anh đã không được ngủ yên ổn, bây giờ, mới có 6h45, đã phải cạy mắt thức dậy. Châu ngó sang Vệ đang ngủ mê mệt bên cạnh, tức giận bắn hai rổ đạn trong mắt vào anh. Không biết là may mắn hay đen đủi, Vệ vẫn ngây thơ nằm rất ngoan, chỉ vô tình vòng tay qua ôm ai đó thôi. Ai đó trong hoàn cảnh này lửa bốc lên ngùn ngụt, không kiềm chế được mà…

“Rầm!!!” Sàn nhà thích nhé, mới sáng sớm đã có người hôn rồi!

Vệ lồm cồm bò dậy, kinh ngạc nhìn Châu mặt đỏ bừng bừng, chân vẫn còn giơ lên cao.

“Tập thể dục à Châu? Sao không xuống sân tập? Hay là mưa?” Lại ngây thơ rồi này ~

“Sao tự dưng mặt lại đỏ thế kia? Ốm rồi à?” Mon men lại gần sờ trán. “Không ốm đúng không?”

Ai đó vẫn im thin thít. Trong lòng vang lên những tiếng gào thét ‘Kiềm chế! Châu! Mày phải kiềm chế! Không được động thủ với người nấu cơm giặt quần áo cho mày!’

“Đừng bảo đêm qua mơ bậy bạ…” Tay người nào đó sờ soạng linh tinh…

“Bốp!!!”

Chỗ không nên động của kẻ liều mình kia vừa bị một lực khoảng 100N, theo phương thẳng, chiều từ dưới lên trên tấn công. Kết quả của quá trình là làm người nào đó lăn qua lăn lại, không thể đứng dậy trong 5 phút sau đó.

“Hứ!” Châu lườm tên đáng ghét kia, bắn nốt 2 chục viên đạn… mắt rồi tung tẩy thay quần áo, đi học.

‘Sao mới sáng ngày ra đã cáu như vậy chứ?’ Tên đáng ghét gào thét trong đầu.

——————————————————————————————————————–

“Châu.” Vệ đá nhẹ vào chân người đối diện, nhìn quanh quán cơm, chắc chắn không ai để ý đến cái bàn nho nhỏ anh với Châu đang ngồi “Sáng nay sao thế?”

“À, sáng nay ANH hơi khó chịu. Giờ hết rồi, xin lỗi EM”

Chắc chắn là chưa hết đâu!

Đã hơn 1 năm kể từ khi hai người chính thức “góp gạo thổi cơm chung”, Châu không còn gọi “em” xưng “anh” nữa; thậm chí, đôi khi, để Vệ vui, anh còn xưng “em” với Vệ.

Cho nên… CÓ VẤN ĐỀ!

Nhưng anh có làm gì sai đâu chứ? Một con người ngây thơ trong sáng, bản chất hiền lành tốt bụng như anh thì đâu có thể làm gì nên tội. Thôi cô khỏi phải há mỏ ra phản bác, cô tác giả à, anh biết đôi khi anh hơi man trá tý, mặt dày tý, nhưng anh không như thế thì làm sao cua được Châu cư tê để mà bây giờ cô có nhân vật ném vào fic. Cô muốn xem GV của hai anh không? Muốn thì im lặng viết tiếp đi!

Tóm lại, bị cáo yêu nước yêu đồng bào, kính già thương trẻ – Vệ của chúng ta hoàn toàn (tự nhận) mình vô tội trong vụ án “Châu tức giận”.

Thế này thì ai có thể làm người yêu bé nhỏ của anh giận? Vệ suy nghĩ đến mọi phương án. ‘À… hình như Veo vẫn còn thiếu vợ yêu 2k chưa trả? Được, tý anh đòi cho vợ. Ờ quên mất, thằng Nam hôm nọ ki bo không cho vợ ta mượn vở hôm vợ bị… ờ bị… mệt phải nằm nhà nghỉ ngơi. Tý anh cướp vở nó cho vợ. Mà còn, hôm nay vợ mang thiếu tiền không mua được nước cà rốt để da mịn da đẹp, chút nữa anh ra anh mua cho vợ…’

(“Gớm, chưa rước về dinh thì chưa là vợ anh đâu nhé! Châu cư tê của tôi cơ mà” tác giả gào thét. “Chứ không phải lần trước cô bảo đứa nào nằm dưới thì là vợ à?” Vệ cười hiền lành “Thích há mỏ ra ý kiến, anh đổi quà sinh nhật từ GV thành AV cho cô nhé?”. Tác giả cắn môi, chạy mất)

——————————————————————————————————————–

“Cái gì đây?” Châu vắt vẻo nằm ăn dưa hấu chơi game, chợt thấy có cánh tay mất nết nào đó ôm lấy eo mình.

“EM cần gì hả Vệ?”

“ V… à Châu à, Vệ đã đòi tiền Veo cho Châu, cướp vở Anh Nam cho Châu, mua nước cà rốt cho Châu, rồi cắt dưa hấu cho Châu nữa. Châu vẫn còn điều gì bực mình, nói cho Vệ đi ~ Vệ sẽ giải quyết triệt để ~” Cố gắng lấy lòng.

“Ý là bây giờ ANH muốn gì EM cũng đáp ứng phải không?” Nhìn chằm chằm, cười đáng yêu.

“À… Nếu như Vệ làm được…” Không đổ gục trước trai đẹp, đáng khen.

“Chắc chắn là EM làm được mà.” Cười còn tươi hơn nữa nè, dễ thương hơn nữa nè.

“Thế thì … được.” Đời anh xác định rồi, Vệ ạ!

“QUA NGỦ NHỜ NHÀ BÊN CẠNH ĐI! ANH KHÔNG MUỐN NHÌN THẤY MẶT EM!!!”

——————————————————————————————————————–

“Anh Vệ làm sao thế anh?”

“Hả?” Châu quay sang, cô bé đàn em đang nhìn anh, mắt sáng lấp lánh. Hở, sáng lấp lánh???

“Anh chả biết.” Phun ra 3 tiếng quen thuộc.

“Ầy, biết ngay anh sẽ nói thế mà. Chẳng qua tuần này nhìn anh ấy thất thểu thôi nên em hỏi…” Cô bé bĩu môi, lon ton chạy ra chỗ khác chơi.

Thất thểu? Châu đánh mắt liếc sang kẻ bị bơ suốt 5 ngày qua. Cũng có gì đâu mà… Chẳng qua mắt cũng thâm thâm, chân tay vụng về hậu đậu một tý, nhầm muối với đường, nước mắm với nước tương… Nhưng mà cũng có chết ai đâu, anh tuần này toàn ăn ngoài mà, có ăn cơm Vệ nấu đâu.

“Này sao thằng Vệ nhìn như mất tiền thế nhỉ?” Thằng bạn vỗ vai anh, thì thầm.

Im lặng.

Thôi, hành hạ thế chắc đủ rồi. (Anh cũng nhân hậu quá nhỉ? Em không biết đấy >”<~)

——————————————————————————————————————–

“Vệ ơi…” Ngồi chơi game. Giọng nhỏ xíu.

“Vệ này…” Giọng to hơn 1 chút.

“…”

“… Anh ơi…” Lại nhỏ tý như muỗi vo ve rồi.

Thế nhưng ai đó đang nấu cơm cũng ngay lập tức tắt bếp, chạy như bay đến ôm bé yêu vào lòng.

“V… à Châu à ~ hết giận rồi sao?”

“Còn giận. Nhưng ngày nào cũng bị chúng nó xúm vào hỏi sao mặt Vệ dài như cái bơm thế kia, nghe mệt!” Chu chu môi ~

“Thế… v… à Châu à, quyết định tha rồi đúng không?”

“Muốn gọi thì cứ gọi! Hứ! Chỉ là tạm tha thôi, phải xem xét biểu hiện như thế nào đã.”

“Ừ… Thế cũng được, v… vợ yêu à ~~~”

“Hứ!”

“Thế cho a… anh thơm cái nào, nhớ quá!” nhân thể em nó đang cho phép, anh tiến tới thôi.

“Một cái thôi, nhanh lên em đang đánh boss” Phồng phồng má, đỏ mặt.

Đáng yêu thế này mà chỉ hôn một cái á, Vệ nhà ta không bị ngốc. Anh tay giữ tay chân đối phương, chân đạp em lap đáng thương xuống góc giường. Những cảnh tiếp theo đề nghị tự tưởng tượng. *tác giả ôm máy quay cười man trá*

——————————————————————————————————————–

Giận dỗi thì hết rồi.

Và, tối chủ nhật lại đến.

“Vợ…”

“…” Lườm cho cháy mặt.

“À… Châu à… Cho Vệ…” Nuốt nước bọt, lắp bắp.

“Không, đi ngủ.” Phũ phàng quay mặt đi.

“Đi mà… một hiệp thôi cũng được…”

“Xong thì nằm đất 5 ngày nhé?”

“Nhưng mà… Châu à… lâu lắm có…”

“Tuần trước Vệ cũng nói thế đấy!”

“Nhưng…”

“Không nhưng nhị gì hết! TÔI HỎI ANH, ANH YÊU TÔI HƠN HAY YÊU CHELSEA HƠN? TUẦN TRƯỚC ANH XEM XONG HÒ HÉT ẦM Ĩ, TÔI KHÔNG NGỦ ĐƯỢC, CÁU NGUYÊN 1 TUẦN RỒI! ĐỪNG HÒNG TÔI CHO ANH XEM! THÍCH THÌ MAI XEM BẢN TIN KẾT QUẢ! ĐI NGỦ!”

À nha, thỏ cũng có lúc cắn người nha ~

Vệ trước sức áp đảo của bé yêu bé xinh, giơ hai tay đầu hàng.

“Châu à, không được xem bóng đá rồi thì… cho Vệ ôm cái nhé!”

“Hứ, không cho mà được à? Muốn làm gì thì làm nhanh, mai còn phải đi học đó!” Lại phồng phồng má, lại đỏ mặt.

Lại cảnh đề nghị tự tưởng tượng.

À Châu à, em bảo này, mai đã bắt đầu vào tuần thi nên được nghỉ mà, thôi mai anh hãy ngủ bù đi nhé! Tối vất vả, Vệ nhé! *cầm máy quay, chạy mất*

———————————————————-end——————————————————–

Hello world!

24 Th8

Welcome to WordPress.com. After you read this, you should delete and write your own post, with a new title above. Or hit Add New on the left (of the admin dashboard) to start a fresh post.

Here are some suggestions for your first post.

  1. You can find new ideas for what to blog about by reading the Daily Post.
  2. Add PressThis to your browser. It creates a new blog post for you about any interesting  page you read on the web.
  3. Make some changes to this page, and then hit preview on the right. You can always preview any post or edit it before you share it to the world.